MẸ LÀ NGƯỜI VĨ ĐẠI NHẤT! Phạm Thị Phượng

Hôm nay tôi tâm sự cùng các bạn lý do vì sao mà tôi lại thần tượng Mẹ của mình đến như vậy. Năm nay mẹ tôi đã bước vào tuổi 55, sức khỏe không còn tốt như mấy năm trước nữa. Đến tuổi bước vào thời kỳ mãn kinh nên Mẹ tôi cảm thấy sức khỏe giảm đi khá nhiều. mẹ tôi bị bệnh thoái hóa xương khớp từ hồi còn trẻ nên cứ thời tiết thay đổi là Mẹ tôi đau hết chân tay, nhiều khi đau đến nỗi không đi được. Thấy Mẹ bị vậy tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài việc động viên tinh thần Mẹ tôi. Mặc dù tôi xuất thân từ đứa con ngành Y nhưng tôi cũng cảm thấy bất lực, vì dùng đủ các loại thực phẩm hỗ trợ và thuốc thang mà không giảm. Tôi biết căn bệnh xương khớp không thể điều trị hết được, nó là căn bệnh mãn tính tái đi tái lại, một phần do tuổi ngày càng lớn sự mất cân bằng nội tiết ngày càng nhiều nên tôi cũng khuyên Mẹ nên ăn uống đầy đủ và luyện tập thể dục mỗi ngày để giảm bớt phần nào được sự đau đớn.

Lúc nhỏ 3 chị em tôi có một khoảng thời gian sống bên gia đình vui vẻ, hạnh phúc. Tuy nhiên, sau một thời gian thì có biến cố xảy ra với gia đình tôi nên cha mẹ tôi phải ly hôn do hai người không hợp nhau. Mẹ tôi cùng cậu em trai chuyển vào Gia Lai sinh sống, còn tôi và chị gái ở với bố tôi ngoài Bắc. Những ngày đầu nhớ mẹ vô cùng, đau khổ đến mức mà hai chị em phải cố gắng quyết tâm học hành cho tốt. Lúc đó, tôi đang học lớp 6, thời ấy gia đình nào bố mẹ bỏ nhau là bị bạn bè giễu cợt, chê cười và tôi là một trong số những đứa bé gặp phải hoàn cảnh như vậy. Mỗi lần đến lớp học là bị mấy bạn nam lôi chuyện gia đình ra đùa cợt, có những hôm chỉ muốn nghỉ ở nhà để khỏi gặp những kẻ chê cười như vậy. Và cũng sau 1 khoảng thời gian dài thì 2 chị em tôi lại sống vui vẻ trở lại, cùng động viên nhau để học hành và có 1 công việc ổn định. Tôi là đứa cứng rắn, ngang ngược, nói gì, muốn gì là phải làm bằng được dù có khó khăn đến mấy.

Phạm Thị Phượng

Hai chị em Phượng khi còn nhỏ

Phạm Thị Phượng

Mỗi ngày lo vun đắp sự nghiệp của Phạm Thị Phượng

Thời điểm mẹ tôi bỏ việc ở Bệnh viện để đi vào Gia Lai lập nghiệp rất khó khăn, mẹ tôi thương 3 chị em mà khóc suốt mấy năm trời. Hồi đó còn nhỏ nên tôi chưa hiểu được lí do vì sao Mẹ tôi lại phải từ bỏ cuộc sống ngoài này như vậy nên có một thời gian tôi giận Mẹ tôi không nói chuyện. Sau này có gia đình và con cái rồi tôi mới thấu hiểu được nỗi lòng của Mẹ tôi lúc bấy giờ và tôi càng thấy có lỗi và thương Mẹ tôi nhiều hơn. Ngày đấy không có thông tin liên lạc như bây giờ nên cứ vài tuần mẹ con tôi lại viết thư gửi cho nhau, rồi nỗi buồn cũng vơi đi.

Đến khi tôi lên lớp 7 hay lớp 8 thì bố tôi lập gia đình mới. Lúc này bố tôi chỉ biết chăm lo cho gia đình mới của mình mà hờ hững với hai chị em mình. Nhiều khi buồn tủi, cứ mong học nhanh lên để đi học nghề thoát khỏi cảnh ở với dì ghẻ. May mắn 2 chị em tôi được gia đình nhà nội cũng thương nên động viên tinh thần và hỗ trợ vật chất để vượt qua mọi khó khăn.

Mẹ Phạm Thị Phượng

Người mẹ tuyệt vời nhất của tôi

 

Và sau hơn 10 năm Mẹ tôi và em trai tôi lập nghiệp ở Gia Lai thì hai chị em tôi cũng đã trưởng thành, đứa nào đứa nấy có công việc ổn định. Lúc đó, 2 chị em tôi khuyên Mẹ tôi cho em trai tôi về ngoài nay thi vào ngành Y và sinh sống cho gần mẹ gần con. Mẹ tôi vì nghĩ thương các con nên cũng từ bỏ nơi ấy để về quê hương của mình vun đắp và xây dựng cho tương lai 3 đứa con mình.

Sau này, khi Mẹ và em trai tôi về Bắc sống thì tôi và chị tôi cũng lập gia đình và có con. Vì thương con, thương cháu nên Mẹ từ bỏ hết công việc để ở nhà chăm lo cho các cháu. Từ khi tôi sinh bé Moon và bé Kem cho đến nay là 6-7 năm rồi Mẹ tôi vẫn luôn bên cạnh và dõi theo chăm sóc các con của tôi. Đúng là người Mẹ tuyệt vời không ngại khó, ngại khổ để lo cho tương lai của các con mình. Mà đôi lúc tôi và Mẹ không hợp cũng xảy ra đấu khẩu với nhau. Tôi biết nhiều khi mình làm con phải nhịn và không cãi lại mẹ nhưng vì tính tình bộc trực của tôi đã làm Mẹ tôi buồn. Thật là có lỗi với Mẹ! Sau này tôi thầm hứa sẽ rèn luyện và thay đổi tính cách để Mẹ không phải tủi thân nữa. Tôi hứa sẽ cố gắng vươn lên trong cuộc sống để bù đắp cho Mẹ tôi những gì đã mất khi còn trẻ.

Các bạn đọc xong những dòng tâm sự trên thì các bạn cũng hiểu tại sao tôi thần tượng Mẹ mình rồi đúng không ạ. Mẹ tôi phải vất vả từ Bắc vào Nam, từ Nam về Bắc để xoay sở cuộc sống lo cho các con và các cháu của mình. Qua sự những sự cố gắng của Mẹ mình thì mình thấy ra kinh doanh mỗi lần gặp chút khó khăn mà đã gục ngã thì quả thật là quá phụ lòng của Mẹ. Tôi phải sớm thành công trước tuổi 35 để còn lo cho gia đình, lo cho Mẹ và các con của tôi.

Mình còn trẻ còn có nhiều cơ hội phấn đấu, nhưng cha mẹ thì ngày một già yếu đi nên sẽ phải nỗ lực hết mình để đạt được ước mơ.

Cảm ơn các bạn đã đọc những dòng chia sẻ của mình ! Chúc các bạn thật nhiều sức khỏe và luôn an vui nhé !

Phạm Thị Phượng

 

www.phamthiphuong.com

www.hieuvenoitiettonu.com

 

 

 

About admin

Leave a Reply

Be the First to Comment!

avatar
  Subscribe  
Notify of