ĐỘNG LỰC NÀO GIÚP TÔI BỨT PHÁ TRONG LÚC KHỞI NGHIỆP? PHẠM THỊ PHƯỢNG

Hôm nay tôi viết lên những dòng tâm sự này tôi muốn gửi lời cảm ơn đến mẹ, chị gái và 2 con yêu dấu của tôi. Nhờ họ mà tôi đã vượt qua được những sóng gió của cuộc đời. Và động lực lớn nhất của tôi khi quyết định ra khởi nghiệp là 2 thiên thần bé nhỏ của tôi.

Đỗ Phạm Song TùngBé Băng Khanh ( Bên phải), Bé Song Tùng (bên trái)

Đỗ Phạm Băng Khanh

Con gái cưng Băng Khanh chuẩn bị bước vào lớp 2

Là bà mẹ đơn thân với 2 bàn tay trắng chỉ với đồng lương ít ỏi thì sao nuôi nổi 2 con thơ đây? Câu hỏi này rất nhiều người đã hỏi tôi trong lúc tôi và chồng tôi không sống chung với nhau. Thời điểm đó, đầu óc tôi bấn loạn chưa có định hướng phải làm gì để nuôi sống bản thân và lo cho các con có cuộc sống tốt đây.

Sau hơn 1 tháng suy nghĩ về bản thân, về  tương lai của các con tôi đã quyết định gửi 2 con về ở với ngoại và nhờ ngoại chăm sóc dùm để có thời gian học hành và công tác. Ai làm mẹ mới hiểu được nỗi đau khi mẹ con phải xa lìa nhau và thời điểm đó tôi đã chấp nhận. Thời gian đầu thương và nhớ các con vô cùng, đêm nào cũng chỉ biết nằm khóc, khóc hết nước mắt suốt gần 1 tháng trời. Và rồi những ngày tháng đau buồn cũng qua đi, tôi ngồi tĩnh tâm định hướng lại cuộc đời mình. Những câu hỏi liên tục hiện ra trong đầu tôi? Phải làm gì để có tiền mua sữa cho con? tiền học mỗi tháng lấy đâu ra mà đóng? Tiền chi phí sinh hoạt cho 3 me con sao đủ được đây? Ai trông con và đưa rước con đi học cho mình làm việc đây?…Những câu hỏi ấy luôn ám ảnh trong đầu tôi.

Phạm Thị Phượng

Phạm Thị Phượng- Chủ thương hiệu TAKARIKO

Những ngày xa con, bên cạnh tôi là chú thím và những người bạn thực sự an ủi và động viên tôi. Thím tôi khuyên tôi đi học lớp kinh doanh để có tư duy và thay đổi cuộc sống, công việc. Lúc đó, tiền chi phí trong gia đình còn hạn hẹp lấy đâu ra mấy chục triệu mà đi học cơ chứ? Tôi thầm nghĩ vậy. Sau vài ngày suy nghĩ thấu đáo tôi liền quyết định mượn tiền bạn đi học. Tôi vừa lo lắng vừa vui mừng không biết vay số tiền này đến khi nào mới có để trả?

Ngày đầu tiên bước vào lớp học tôi thấy vui và năng lượng lắm. Người thầy đã truyền cảm hứng cho tôi, giúp tôi có tư duy tốt về cuộc sống và công việc. Nghe xong những bài giảng của thầy tôi cảm thấy cuộc sống an yên và rất nhiều cơ hội đang chờ đón mình phía trước. Tôi không hề hối hận vì đã bỏ ra số tiền này để đi học, đến lớp được kết nối với nhiều anh chị. Chính nơi đây đã giúp tôi thay đổi cuộc sống, thay đổi những suy nghĩ khi sắp rơi vào vực thẳm. Sau 5 tháng học tập tại môi trường đầy nhiệt huyết và năng lượng, tôi đã có những mối quan hệ bạn bè, quan hệ làm ăn giúp cuộc sống của tôi lấy lại cân bằng.

Thời điểm đầu học xong tôi cũng không biết mình nên bắt đầu từ đâu nữa, sản phẩm chưa có, kỹ năng kinh nghiệm cũng không có luôn và chỉ nghe một người thầy nói :”Cứ lao ra làm đi mới biết được mình cần làm gì và sai ở chỗ nào, bắt buộc phải dấn thân…”. Quả thật đúng như lời thầy nói, tôi đã không ngại khó ngại khổ ngày đêm học tập và rèn luyện những kỹ năng mình còn thiếu.

Động lực lớn nhất của tôi khi bước ra kinh doanh đó là 2 thiên thần bé nhỏ, tôi luôn mong các con có một tương lai rạng ngời. Đồng nghĩa với việc tôi phải kiếm tiền và kiếm thật nhiều tiền để lo cho các con có môi trường học tập và tu dưỡng đạo đức tốt.

Thấm thoắt thời gian cũng trôi qua, dần dần cuộc sống của ba mẹ con tôi cũng ổn hơn. May mắn sao hai con Băng Khanh và Song Tùng lại ngoan ngoãn, thông minh, biết lắng nghe những gì mẹ nói và thấu hiểu được những lời chia sẻ của mẹ. Nên tôi càng hạnh phúc hơn, động lực mỗi khi tôi gặp khó khăn chính là lúc tôi nghĩ về hai thiên thần bé nhỏ.

Mẹ tôi- người phụ nữ hết mực thương con thương cháu, luôn sát cánh bên ba mẹ con tôi, lo từng bữa ăn bữa mặc cho các con của tôi. Đây cũng là lúc tôi mới thấu hiểu được tình mẫu tử, không gì có thể so sánh bằng. Tôi luôn biết ơn và trân trọng người đã sinh thành ra tôi, cho tôi có cuộc sống như ngày hôm nay.

Người thương tôi phải kể đến nữa là chị gái tôi, biết tôi gặp khó khăn nên chị tôi luôn động viên, chia sẻ và hỗ trợ phần nào những khó khăn về vật chất cho tôi. Đúng là không gì bằng máu mủ, ruột thịt nhà mình.

Với kinh nghiệm của bản thân, tôi xin chia sẻ đến với bạn đọc những cái cần nhất trong cuộc sống của mình là gì? Mình hãy biết yêu thương, trân trọng bản thân mình hơn, yêu thương những người xung quanh mình. hãy sống bằng chính cái tâm của mình, làm chủ bản thân, đừng quá phụ thuộc vào người khác để rồi một lúc nào đó mất đi một cái gì đó là mất tất cả.

Chúc bạn luôn an vui và hạnh phúc!

                                                               Phạm Thị Phượng

 

www.phamthiphuong.com

www.hieuvenoitiettonu.com

 

 

 

 

 

 

About admin

Leave a Reply

Be the First to Comment!

avatar
  Subscribe  
Notify of