Gia đình yêu thương

CÁC CON LÀ ÁNH SÁNG CỦA CUỘC ĐỜI TÔI- PHẠM THỊ PHƯỢNG

Hai con yêu Moon và Kem là động lực lớn nhất của cuộc đời tôi. Mỗi sáng thức dậy nhìn thấy các con yêu lòng cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Đôi lúc cuộc sống rơi vào bế tắc, chán nản thì các con chính là người giúp tôi lấy lại thăng bằng.

Moon Kem

Moon Kem

Là người mẹ tôi luôn hiểu được những điều các con cần và muốn. Khi còn bé thơ các con luôn ganh tỵ và tranh giành mẹ bế ẵm, thậm chí tối đi ngủ các con đánh nhau la hét ầm nhà lên vì muốn mẹ ngủ quay về phía mình và yêu thương mình hơn. Có những lúc nghe bé Moon nói những câu mà tôi không biết mình phải nói con thế nào cho con hiểu. Những câu nói như ” Sao mẹ lúc nào cũng chỉ bênh em Kem và yêu thương em Kem thôi”, ” Mẹ suốt ngày chỉ biết thương con trai mẹ thôi”…Thực sự, lúc đó tôi vô cùng khó xử nếu như các mẹ đã trải qua những tình huống như tôi sẽ hiểu được.

Phạm Thị Phượng

Thế là tôi bắt đầu tìm kiếm kiến thức chuyên sâu hơn về nuôi dạy con cái để hiểu được tâm lý của các con ở từng giai đoạn.

Sau một thời gian áp dụng được những bài học quý giá từ những người thầy, người bạn chia sẻ về cách dạy con, tôi đã thấy phần nào sự thay đổi ở các con. Tôi luôn muốn con mình tự lập, tôi thường phân tích cho các con hiểu được rằng tất cả mọi việc các con đều phải tự tay mình làm để khi không có mẹ các con có thể tự làm được mà không thấy bỡ ngỡ.

Khi bé Moon bước qau kỳ nghỉ hè bước vào lớp 2 cũng là lúc bé Kem tạm biệt mái trwuongf mẫu giáo. Thời gian trôi qua nhanh, khiến tôi không tưởng được mình đã bước qua cái tuổi 31. Cái tuổi phải trải qua rất nhiều biến cố của cuộc đời. Điều duy nhất giúp tôi vượt qua được chính là 2 thiên thần bé nhỏ của tôi, nhìn các con ngoan ngoãn, hồn nhiên, vui tươi mỗi ngày tôi biết mình phải làm gì để khiến các con hạnh phúc hơn.

Con gái Đỗ Phạm Băng Khanh

Sau vài năm vừa ra kinh doanh vừa làm Nhà nước tôi nhận được những giá trị của cuộc sống khiến mình cần có tư duy thay đổi. Trước đây, những lúc gặp khó khăn bế tắc trong công việc và cuộc sống tôi thường rơi vào bế tắc, chán nản và nghĩ tiêu cực khiến sự việc càng trở nên tồi tệ. Nhưng sau biến cố lớn nhất cuộc đời thì tôi lại càng biết ơn người đã làm cho cuộc sống tôi có được như ngày hôm nay.

Các con của Phạm Thị Phượng

Điều tôi mong muốn cũng như bao bà mẹ khác là mong các con luôn mạnh khỏe, ngoan và trưởng thành hơn mỗi ngày.

                                                                                                                 Phạm Thị Phượng

 

Tìm hiểu về tôi:

www.phamthiphuong.com

www.takariko.com

www.hieuvenoitiettonu.com

 

 

 

ĐỘNG LỰC NÀO GIÚP TÔI BỨT PHÁ TRONG LÚC KHỞI NGHIỆP? PHẠM THỊ PHƯỢNG

Hôm nay tôi viết lên những dòng tâm sự này tôi muốn gửi lời cảm ơn đến mẹ, chị gái và 2 con yêu dấu của tôi. Nhờ họ mà tôi đã vượt qua được những sóng gió của cuộc đời. Và động lực lớn nhất của tôi khi quyết định ra khởi nghiệp là 2 thiên thần bé nhỏ của tôi.

Đỗ Phạm Song TùngBé Băng Khanh ( Bên phải), Bé Song Tùng (bên trái)

Đỗ Phạm Băng Khanh

Con gái cưng Băng Khanh chuẩn bị bước vào lớp 2

Là bà mẹ đơn thân với 2 bàn tay trắng chỉ với đồng lương ít ỏi thì sao nuôi nổi 2 con thơ đây? Câu hỏi này rất nhiều người đã hỏi tôi trong lúc tôi và chồng tôi không sống chung với nhau. Thời điểm đó, đầu óc tôi bấn loạn chưa có định hướng phải làm gì để nuôi sống bản thân và lo cho các con có cuộc sống tốt đây.

Sau hơn 1 tháng suy nghĩ về bản thân, về  tương lai của các con tôi đã quyết định gửi 2 con về ở với ngoại và nhờ ngoại chăm sóc dùm để có thời gian học hành và công tác. Ai làm mẹ mới hiểu được nỗi đau khi mẹ con phải xa lìa nhau và thời điểm đó tôi đã chấp nhận. Thời gian đầu thương và nhớ các con vô cùng, đêm nào cũng chỉ biết nằm khóc, khóc hết nước mắt suốt gần 1 tháng trời. Và rồi những ngày tháng đau buồn cũng qua đi, tôi ngồi tĩnh tâm định hướng lại cuộc đời mình. Những câu hỏi liên tục hiện ra trong đầu tôi? Phải làm gì để có tiền mua sữa cho con? tiền học mỗi tháng lấy đâu ra mà đóng? Tiền chi phí sinh hoạt cho 3 me con sao đủ được đây? Ai trông con và đưa rước con đi học cho mình làm việc đây?…Những câu hỏi ấy luôn ám ảnh trong đầu tôi.

Phạm Thị Phượng

Phạm Thị Phượng- Chủ thương hiệu TAKARIKO

Những ngày xa con, bên cạnh tôi là chú thím và những người bạn thực sự an ủi và động viên tôi. Thím tôi khuyên tôi đi học lớp kinh doanh để có tư duy và thay đổi cuộc sống, công việc. Lúc đó, tiền chi phí trong gia đình còn hạn hẹp lấy đâu ra mấy chục triệu mà đi học cơ chứ? Tôi thầm nghĩ vậy. Sau vài ngày suy nghĩ thấu đáo tôi liền quyết định mượn tiền bạn đi học. Tôi vừa lo lắng vừa vui mừng không biết vay số tiền này đến khi nào mới có để trả?

Ngày đầu tiên bước vào lớp học tôi thấy vui và năng lượng lắm. Người thầy đã truyền cảm hứng cho tôi, giúp tôi có tư duy tốt về cuộc sống và công việc. Nghe xong những bài giảng của thầy tôi cảm thấy cuộc sống an yên và rất nhiều cơ hội đang chờ đón mình phía trước. Tôi không hề hối hận vì đã bỏ ra số tiền này để đi học, đến lớp được kết nối với nhiều anh chị. Chính nơi đây đã giúp tôi thay đổi cuộc sống, thay đổi những suy nghĩ khi sắp rơi vào vực thẳm. Sau 5 tháng học tập tại môi trường đầy nhiệt huyết và năng lượng, tôi đã có những mối quan hệ bạn bè, quan hệ làm ăn giúp cuộc sống của tôi lấy lại cân bằng.

Thời điểm đầu học xong tôi cũng không biết mình nên bắt đầu từ đâu nữa, sản phẩm chưa có, kỹ năng kinh nghiệm cũng không có luôn và chỉ nghe một người thầy nói :”Cứ lao ra làm đi mới biết được mình cần làm gì và sai ở chỗ nào, bắt buộc phải dấn thân…”. Quả thật đúng như lời thầy nói, tôi đã không ngại khó ngại khổ ngày đêm học tập và rèn luyện những kỹ năng mình còn thiếu.

Động lực lớn nhất của tôi khi bước ra kinh doanh đó là 2 thiên thần bé nhỏ, tôi luôn mong các con có một tương lai rạng ngời. Đồng nghĩa với việc tôi phải kiếm tiền và kiếm thật nhiều tiền để lo cho các con có môi trường học tập và tu dưỡng đạo đức tốt.

Thấm thoắt thời gian cũng trôi qua, dần dần cuộc sống của ba mẹ con tôi cũng ổn hơn. May mắn sao hai con Băng Khanh và Song Tùng lại ngoan ngoãn, thông minh, biết lắng nghe những gì mẹ nói và thấu hiểu được những lời chia sẻ của mẹ. Nên tôi càng hạnh phúc hơn, động lực mỗi khi tôi gặp khó khăn chính là lúc tôi nghĩ về hai thiên thần bé nhỏ.

Mẹ tôi- người phụ nữ hết mực thương con thương cháu, luôn sát cánh bên ba mẹ con tôi, lo từng bữa ăn bữa mặc cho các con của tôi. Đây cũng là lúc tôi mới thấu hiểu được tình mẫu tử, không gì có thể so sánh bằng. Tôi luôn biết ơn và trân trọng người đã sinh thành ra tôi, cho tôi có cuộc sống như ngày hôm nay.

Người thương tôi phải kể đến nữa là chị gái tôi, biết tôi gặp khó khăn nên chị tôi luôn động viên, chia sẻ và hỗ trợ phần nào những khó khăn về vật chất cho tôi. Đúng là không gì bằng máu mủ, ruột thịt nhà mình.

Với kinh nghiệm của bản thân, tôi xin chia sẻ đến với bạn đọc những cái cần nhất trong cuộc sống của mình là gì? Mình hãy biết yêu thương, trân trọng bản thân mình hơn, yêu thương những người xung quanh mình. hãy sống bằng chính cái tâm của mình, làm chủ bản thân, đừng quá phụ thuộc vào người khác để rồi một lúc nào đó mất đi một cái gì đó là mất tất cả.

Chúc bạn luôn an vui và hạnh phúc!

                                                               Phạm Thị Phượng

 

www.phamthiphuong.com

www.hieuvenoitiettonu.com

 

 

 

 

 

 

KHI NUÔI CON MỚI HIỂU LÒNG CHA MẸ- Phạm Thị Phượng

Thời gian vừa rồi mình mới chứng kiến cảnh đau lòng từ một người anh- em trai của chị bạn thân túm tóc đập đầu mẹ khiến bà bị xuất huyết não phải nhập viện cấp cứu và cho đến bây giờ đã nửa năm rồi mà sức khỏe chưa hồi phục chỉ vì người mẹ không đưa con tiền để làm ăn kinh doanh. Câu chuyện kéo dài đã lâu mà bà mẹ vì thương con trai nên ngậm ngùi không nói với ai ngoài 2 mẹ con bà biết, đến khi chuyện vỡ ra rồi thì bệnh bà đã quá nặng. 

Bé Moon Kem

Thiệt nghĩ lại thấy mình cũng nhiều chuyện thiệt, lo chuyện bao đồng. Nhưng tính kỳ lạ, thấy con cái bất hiếu, mất dạy là chịu không nổi.

 Nhớ lại hồi còn đang đi học mình cũng cứng đầu lắm, hay cãi ba mẹ và nhất là mình với mẹ mình khắc khẩu cứ nói gì một tí là y như rằng lớn tiếng với nhau. Mà tính mình thì lại hiếu thắng muốn cãi cho bằng được mới thôi. Nhiều lúc mẹ mình tủi thân khóc mình thấy có lỗi nhưng nhất quyết không xin lỗi mẹ, mặc dù trong lòng rất thương mẹ.

Cho đến khi Phượng lập gia đình và sinh các con ra mới thấy câu nói “ khi nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ” quả thật không sai chút nào. Câu nói mà người làm cha làm mẹ nào cũng thấm thía. Và cho đến ngày bé Moon- con gái đầu lòng của mình ra đời mình mới thấm từ từ.

Còn nhớ lúc mình chuẩn bị sinh mẹ mình, chị mình tất tả chạy từ dưới quê chạy lên thành phố lo cho mình vào nhà hộ sinh. Lần đầu tiên trong đời biết cảm giác “đau đẻ” là gì, vừa lo vừa sợ vừa thấy thương cảm cho số phận người phụ nữ mang nặng đẻ đau suốt 9 tháng 10 ngày. Và lúc này đây, mình càng thấy thương mẹ hơn vì có mặt mình ở trên đời này là nhờ bao nhiêu đau đớn, nhọc nhằn mà mẹ phải trải qua.

Nói gì thì nói nhưng niềm hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ là có những đứa con bên cạnh dù có vất vả đến mấy cũng chịu đựng được.

Sau khi sinh bé Moon được 3 tháng thì mình lại lỡ kế hoạch có bầu thêm bé nữa. Lúc này mình vừa lo vừa mừng không biết phải làm sao, một bên là sự nghiệp, một bên là gia đình không biết phải chọn cái nào. Nếu sinh con tiếp thì có khả năng phải nghỉ việc vì vi phạm quy chế của cơ quan, còn để con thì lo mất việc không có tiền nuôi con. Nên lúc đó mình quyết tâm lắm, dù thế nào đi nữa mình không bao giờ bỏ đứa con của mình.

Thời gian trôi đi, cũng là lúc mình chuẩn bị lâm bồn bé thứ 2. Mình vui và hạnh phúc lắm vì lúc này cuộc đời mình như mở ra một tương lai mới.

Bé Moon Kem

2 thiên thần bé nhỏ của mẹ Phượng

Ai ngờ khi sinh bé Kem (bé thứ 2) thì mình vất vả không tưởng, đêm nào cũng như đêm nào chỉ ngồi bế con và dỗ dành con không khóc. Suốt 6 tháng thức đêm trông con tới 5-6h sáng lúc này mới thấy thấm được tình mẫu tử. Để có được một đứa con người mẹ phải đổ biết bao nhiêu công sức, hy sinh tất cả để che chở cho con của mình. Nghĩ đến đây càng thấy thương bà, thương mẹ và thương các chị em phụ nữ hơn. Vì vậy, các bạn đừng làm gì để cha mẹ phải buồn nhé. Cha mẹ vất vả lắm mới nuôi nấng mình lớn khôn như ngày hôm nay. Hãy giữ gìn chữ hiếu để làm tấm gương cho con mình noi theo.

Bởi vậy mà cứ nghĩ đến chuyện ông anh trai của chị bạn thân túm tóc giật đầu mẹ mà mình tức điên lên, cảm thấy buồn và khó chịu quá!

Nếu bạn đang may mắn còn bố, còn mẹ thì đừng để bố mẹ buồn nhé, đừng để khi không còn bố mẹ nữa mới ân hận hối tiếc. Lúc đó có bày biện cúng bái đủ thứ gà vịt hay sơn hào hải vị thì bố mẹ cũng không thể dùng được nữa đâu!

Hãy luôn biết ơn và trân trọng những giây phút hạnh phúc nhất khi đang còn mẹ để yêu thương!

                                                                                Phạm Thị Phượng

www.phamthiphuong.com

www.hieuvenoitiettonu.com

 

 

MẸ LÀ NGƯỜI VĨ ĐẠI NHẤT! Phạm Thị Phượng

Hôm nay tôi tâm sự cùng các bạn lý do vì sao mà tôi lại thần tượng Mẹ của mình đến như vậy. Năm nay mẹ tôi đã bước vào tuổi 55, sức khỏe không còn tốt như mấy năm trước nữa. Đến tuổi bước vào thời kỳ mãn kinh nên Mẹ tôi cảm thấy sức khỏe giảm đi khá nhiều. mẹ tôi bị bệnh thoái hóa xương khớp từ hồi còn trẻ nên cứ thời tiết thay đổi là Mẹ tôi đau hết chân tay, nhiều khi đau đến nỗi không đi được. Thấy Mẹ bị vậy tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài việc động viên tinh thần Mẹ tôi. Mặc dù tôi xuất thân từ đứa con ngành Y nhưng tôi cũng cảm thấy bất lực, vì dùng đủ các loại thực phẩm hỗ trợ và thuốc thang mà không giảm. Tôi biết căn bệnh xương khớp không thể điều trị hết được, nó là căn bệnh mãn tính tái đi tái lại, một phần do tuổi ngày càng lớn sự mất cân bằng nội tiết ngày càng nhiều nên tôi cũng khuyên Mẹ nên ăn uống đầy đủ và luyện tập thể dục mỗi ngày để giảm bớt phần nào được sự đau đớn.

Lúc nhỏ 3 chị em tôi có một khoảng thời gian sống bên gia đình vui vẻ, hạnh phúc. Tuy nhiên, sau một thời gian thì có biến cố xảy ra với gia đình tôi nên cha mẹ tôi phải ly hôn do hai người không hợp nhau. Mẹ tôi cùng cậu em trai chuyển vào Gia Lai sinh sống, còn tôi và chị gái ở với bố tôi ngoài Bắc. Những ngày đầu nhớ mẹ vô cùng, đau khổ đến mức mà hai chị em phải cố gắng quyết tâm học hành cho tốt. Lúc đó, tôi đang học lớp 6, thời ấy gia đình nào bố mẹ bỏ nhau là bị bạn bè giễu cợt, chê cười và tôi là một trong số những đứa bé gặp phải hoàn cảnh như vậy. Mỗi lần đến lớp học là bị mấy bạn nam lôi chuyện gia đình ra đùa cợt, có những hôm chỉ muốn nghỉ ở nhà để khỏi gặp những kẻ chê cười như vậy. Và cũng sau 1 khoảng thời gian dài thì 2 chị em tôi lại sống vui vẻ trở lại, cùng động viên nhau để học hành và có 1 công việc ổn định. Tôi là đứa cứng rắn, ngang ngược, nói gì, muốn gì là phải làm bằng được dù có khó khăn đến mấy.

Phạm Thị Phượng

Hai chị em Phượng khi còn nhỏ

Phạm Thị Phượng

Mỗi ngày lo vun đắp sự nghiệp của Phạm Thị Phượng

Thời điểm mẹ tôi bỏ việc ở Bệnh viện để đi vào Gia Lai lập nghiệp rất khó khăn, mẹ tôi thương 3 chị em mà khóc suốt mấy năm trời. Hồi đó còn nhỏ nên tôi chưa hiểu được lí do vì sao Mẹ tôi lại phải từ bỏ cuộc sống ngoài này như vậy nên có một thời gian tôi giận Mẹ tôi không nói chuyện. Sau này có gia đình và con cái rồi tôi mới thấu hiểu được nỗi lòng của Mẹ tôi lúc bấy giờ và tôi càng thấy có lỗi và thương Mẹ tôi nhiều hơn. Ngày đấy không có thông tin liên lạc như bây giờ nên cứ vài tuần mẹ con tôi lại viết thư gửi cho nhau, rồi nỗi buồn cũng vơi đi.

Đến khi tôi lên lớp 7 hay lớp 8 thì bố tôi lập gia đình mới. Lúc này bố tôi chỉ biết chăm lo cho gia đình mới của mình mà hờ hững với hai chị em mình. Nhiều khi buồn tủi, cứ mong học nhanh lên để đi học nghề thoát khỏi cảnh ở với dì ghẻ. May mắn 2 chị em tôi được gia đình nhà nội cũng thương nên động viên tinh thần và hỗ trợ vật chất để vượt qua mọi khó khăn.

Mẹ Phạm Thị Phượng

Người mẹ tuyệt vời nhất của tôi

 

Và sau hơn 10 năm Mẹ tôi và em trai tôi lập nghiệp ở Gia Lai thì hai chị em tôi cũng đã trưởng thành, đứa nào đứa nấy có công việc ổn định. Lúc đó, 2 chị em tôi khuyên Mẹ tôi cho em trai tôi về ngoài nay thi vào ngành Y và sinh sống cho gần mẹ gần con. Mẹ tôi vì nghĩ thương các con nên cũng từ bỏ nơi ấy để về quê hương của mình vun đắp và xây dựng cho tương lai 3 đứa con mình.

Sau này, khi Mẹ và em trai tôi về Bắc sống thì tôi và chị tôi cũng lập gia đình và có con. Vì thương con, thương cháu nên Mẹ từ bỏ hết công việc để ở nhà chăm lo cho các cháu. Từ khi tôi sinh bé Moon và bé Kem cho đến nay là 6-7 năm rồi Mẹ tôi vẫn luôn bên cạnh và dõi theo chăm sóc các con của tôi. Đúng là người Mẹ tuyệt vời không ngại khó, ngại khổ để lo cho tương lai của các con mình. Mà đôi lúc tôi và Mẹ không hợp cũng xảy ra đấu khẩu với nhau. Tôi biết nhiều khi mình làm con phải nhịn và không cãi lại mẹ nhưng vì tính tình bộc trực của tôi đã làm Mẹ tôi buồn. Thật là có lỗi với Mẹ! Sau này tôi thầm hứa sẽ rèn luyện và thay đổi tính cách để Mẹ không phải tủi thân nữa. Tôi hứa sẽ cố gắng vươn lên trong cuộc sống để bù đắp cho Mẹ tôi những gì đã mất khi còn trẻ.

Các bạn đọc xong những dòng tâm sự trên thì các bạn cũng hiểu tại sao tôi thần tượng Mẹ mình rồi đúng không ạ. Mẹ tôi phải vất vả từ Bắc vào Nam, từ Nam về Bắc để xoay sở cuộc sống lo cho các con và các cháu của mình. Qua sự những sự cố gắng của Mẹ mình thì mình thấy ra kinh doanh mỗi lần gặp chút khó khăn mà đã gục ngã thì quả thật là quá phụ lòng của Mẹ. Tôi phải sớm thành công trước tuổi 35 để còn lo cho gia đình, lo cho Mẹ và các con của tôi.

Mình còn trẻ còn có nhiều cơ hội phấn đấu, nhưng cha mẹ thì ngày một già yếu đi nên sẽ phải nỗ lực hết mình để đạt được ước mơ.

Cảm ơn các bạn đã đọc những dòng chia sẻ của mình ! Chúc các bạn thật nhiều sức khỏe và luôn an vui nhé !

Phạm Thị Phượng

 

www.phamthiphuong.com

www.hieuvenoitiettonu.com